Thứ Tư, 9 tháng 12, 2015

Chứng khoán Việt cũng đầy rẫy những điều vô lý trở nên sở hữu lý.



Kết thúc mùa giải VFF mới đây, với người bảo bóng đá xứ Việt và cá tính mang mối cửa hàng mật thiết với nhau vì đều nặng tính trình diễn. Trong nỗi niềm nhân ngày phụ nữ vừa rồi, mình lại thấy ngành cổ phần có phong cách mới thực là ruột rà, thân thiết.
Mới nghe qua tưởng kể đùa. Sàn catwalk đèn màu lấp lóa, giai xinh gái đẹp. Còn sàn chứng lao tâm khổ tứ, sặc mùi bạc tiền... Nhưng thế mà lại đúng. Sau đây là các lý do.
thứ 1, sàn chứng và sàn catwalk, sàn thì đâu cũng là chỗ để diễn. Chỉ sở hữu điều, sàn catwalk, khán nhái chỉ ngồi xem; còn sàn chứng, khán giả kiêm cả diễn viên quần chúng. Còn những diễn viên chính trình diễn bộ môn nghệ thuật có tên gọi “làm xiếc”.

Biểu hiện vật dụng hai để nhận diện mối quan hệ này là màu sắc. Xanh đỏ tím vàng, bốn màu cơ bản, sàn nào cũng sở hữu. Cuộc chiến cá tính là cuộc chiến của những nhà thiết kế? ko phải! Vậy là cuộc chiến của những thợ may? không phải! hay cuộc đấu tranh của các cô người mẫu? cũng chẳng phải nốt! Thực ra, cá tính là sàn diễn của những thợ nhuộm! nếu bạn đi ngoại trừ phố cach choi chung khoan và muốn phân biệt những cô gái, cứng cáp bạn sẽ nói: em áo đỏ, em áo xanh, em áo vàng…
Còn sàn cổ phần là cuộc chiến của những nhà đầu tư? không hề. Của những công ty niêm yết? Cũng không nốt. Của những nhà quản lý. Lại càng không. ấy chính là cuộc chiến giữa mở tài khoản chứng khoán những… người đàn bà. ko tin, lên sàn bạn cứ thử lắng tai nghe. Ta sẽ thấy các tiếng xuýt xoa: may quá ôm được 1 em chân dài; úi giời, con kia lau sàn rồi. Chẳng nghe ai đề cập, “thằng” hay “lão” chứng khoán kia cả. Như vậy, có thể khẳng định, về bản chất, cổ phần và thời trang đều thuộc giống cái.
Nhưng đấy chỉ mới là sự giống nhau về hình thức, chứ “gen” cơ bản để khẳng định cổ phần sở hữu phong cách có quan hệ ruột thịt chính là sự quay vòng.
thời trang thì quá dễ, hết loe lại túm, hết túm lại loe. Còn bản chất “tít mù vòng quanh” của chứng khoán? tốt là tiền - cổ - tiền…? ko phải. Hay là nhịp điệu được - mất - được - mất? Cũng không... Còn nhớ chuyện mươi năm trước lãnh đạo ngành chứng còn nên đi năn nỉ công ty lên sàn. Thế rồi đến quá trình các bác nhà hàng vật vã xin xỏ, mánh lới lên sàn bằng được. Còn bây giờ, người ta lại ồ ạt, “quan họ nghỉ chúng em ra về”. khiến ăn xấu thì cù nhầy để xuống đã đành. làm ăn phải chăng cũng dứt khoát ra đi. Lý do là chả thấy thuận tiện của việc lên sàn ở đâu. Chỉ trộm nghĩ rằng, giả dụ cứ chỉ thấy lợi mới ùa mo tai khoan chung khoan vào thì khác gì con thiêu thân lao vào ánh đèn màu lấp lóa? Vài năm nữa, biết đâu người ta lại vật vã chen nhau lên sàn!
Xét về công phu tu tập, cứ xem những cuộc thi người mẫu trên truyền hình thì biết,bang gia chứng khoan để luyện được đi đứng, các em, những cháu khổ ải, vất vả lắm. Mặt nên vênh, chân bắt buộc thẳng, ngực phải ưỡn… vân vân và vân vân… nói cả với trót ngã thì cũng bắt buộc hất mặt lên mà tạo dáng, coi như ngã là 1 phần tất yếu của buổi diễn.
Ngài thị trường cũng mang hai cái chân. mẫu chân hữu hình và chiếc chân vô hình. ví như hai chân ko tiến nhịp nhàng thì ngài ko tiến lên được. trường hợp hai chân tiến cùng một nhịp thì thành nhảy cóc, tưởng dài mà mệt. ví như hai chân cộng nhảy lùi một nhịp thì hóa ra nhảy cóc ngược, vừa dễ ngã vừa khó đứng. Hai chân một bước dài, 1 bước ngắn thì vừa mệt và cả thị trường đi lặc lè và chả về đâu. Còn trường hợp hai chân mỗi chân dạng 1 nơi thì mang vẻ giống cô đông nhỏ như mình. Lấm lưng trắng bụng, ngã là một phần tất yếu lúc tham gia.
Thời cổ phần thăng hoa, mang biết bao áng văn, áng thơ ca ngợi những blue-chip được gọi là chân dài, những em hừng hực sức sống được gọi “cổ phiếu điên”. Rồi thì tờ báo này bình “Người đẹp của tháng”, cơ quan kia sắm “người đẹp của năm”… nhộn nhịp chả khác gì những cuộc thi hoa khôi xóm trên, hoa khôi xóm giữa, người đẹp gánh lúa, người đẹp chèo thuyền, hoa hậu làng tôi…
lúc “Vũ điệu đường cong” trên sàn theo chiều hướng xuống thì những cuộc thi hoa khôi ấy cũng hiếm dần. Thay vào ấy là “Coi chừng ‘uất’ vì cổ tức; “Tháo chạy khỏi sàn: siêu thị cù nhầy để bị đuổi” hay là “Thoái vốn hay “thoát xác”?... một ông hoàng tạo chiếc từng đề cập, “Thời trang là biến những điều vô lý trở thành sở hữu lý”. cổ phiếu Việt cũng đầy rẫy các điều vô lý vươn lên là với lý chính là bởi vậy.
Đi sâu vào bản chất thì tính ước lệ của bắt mắt là siêu cao. số đông các bộ sưu tập chẳng thể đem ra mặc ngoài đường. Trên thị trường cổ phần, tính ước lệ cũng cực kỳ rõ. Tiền của mình chưa chắc đã là của mình, mà sở hữu khi của ông không tính. Cổ của mình nay đang đắt như tôm tươi, mai sở hữu khi bắt buộc chứa đi để… làm kỷ niệm. Chưa nói, sở hữu các lời hứa cũng sở hữu đầy… tính ước lệ.
khiến cho đẹp là thiên chức của phụ nữ. Nhưng chị em với chăm chút cho tủ giày, tủ váy của mình thì cùng lắm cũng chỉ bằng cái bí quyết mà những công ty cổ phiếu chăm chút cho “kho hàng” lúc muốn leo lên hàng top nhờ bán khống. Người cái Xuân Lan, từng bảo rằng, “phụ nữ mà không xài xịn nhắc như không có tương lai”. Trong khi ấy, Tổng giám đốc một quỹ ngoại lại băn khoăn, “làm sao tiêu hết 100 triệu đô ở sàn cổ phần Việt”. Băn khoăn về tương lai của người giàu sướng thật. Chả cứ cổ phần hay cá tính.
Cuối cùng, theo 1 nguồn sử liệu chưa được kiểm chứng, cổ phần xuất hiện vào thế kỷ 15 ở thành phố Bruges, nước Bỉ, khi các thương nhân kinh doanh vải vóc, lông thú… giao dịch sở hữu nhau bằng các tờ giấy hẹn ngày giao hàng. vì thế, với thể khẳng định, chứng khoán xuất thân từ cá tính vì lẽ đấy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét